Barcelona & vết sẹo tâm hồn mang tên Chelsea

Đêm trước, khi Barca hòa hú vía khi rời Stamford Bridge, bản thân họ đã hiểu ra rằng, Chelsea dù đã chia tay bộ tứ Cech – Terry – Lampard – Drogba, nhưng cái chất kế thừa được truyền thống khiến Barcelona luôn bị ám ảnh suốt hơn một thập kỷ qua thì vẫn ở lại.

Năm 2004, Andrey Shvechenko giành Quả bóng vàng, Ronaldinho giành danh hiệu Cầu thủ xuất sắc nhất năm của FIFA, và ngày 2/2/2004, Roger Federer lên ngôi số 1 của thế giới quần vợt.

19/2/2018, Sheva năm nào đã rời xa sân cỏ từ rất lâu rồi, Ronaldinho vừa giã từ cách đây mấy tháng, nhưng Federer vẫn trên đỉnh bảng ATP. Ở vào 36 tuổi, 195 ngày, Federer trở thành tay vợt cao tuổi nhất trong lịch sử đứng ở ngôi số 1 thế giới.

Trải qua bao nhiêu biến động của thế giới, đi qua rất nhiều thế hệ giã từ, chỉ có Roger Federer vẫn luôn biết cách để là tay vợt vĩ đại nhất và số 1 của mọi thời đại. Giống như cái cách Paolo Maldini, Francesco Totti … được nhắc đến ở tuổi 39 với Quả bóng vàng, chứ không phải là cây trường sinh.

Nhưng quần vợt khác bóng đá, khi mà sự quái kiệt của một cá nhân như Federer là thuộc về của cá nhân anh, tức là Federer chỉ có một, anh chỉ đến một lần, và đi, không tạo sự kế thừa. Còn bóng đá là môn thể thao của tập thể, Sheva đi nhưng AC Milan vẫn ở đó, Ronaldinho không còn thi đấu nữa, cái tên Barcelona vẫn đứng cùng tuế nguyệt. Điều quan trọng nhất của một nền bóng đá, hay của một CLB, vì thế là tính kế thừa.

Barcelona FC, tập thể người Catalunya và toàn bộ những culé trên thế giới, tất cả họ đều biết một điều, Chelsea là đối thủ mà họ ái ngại nhất trên đấu trường cúp châu Âu. Barca không sợ đại kình địch nguy hiểm Real Madrid, không sợ M.U thời Alex Ferguson, không ngại các đội bóng phòng thủ đến từ Serie A. Nhưng Barca rất ngán Chelsea.

Dù ngất ngưởng trên đỉnh trong thời đại tiqui-taca, dù sở hữu Ronaldinho, người có thể kéo sập pháo đài Bernabeu nhưng vẫn khiến Madridista vỗ tay, thì Chelsea bằng cách nào đó, vẫn luôn khiến Barca khó chơi bóng.

Đêm trước, khi Barca hòa hú vía khi rời Stamford Bridge, bản thân họ đã hiểu ra rằng, Chelsea dù đã chia tay bộ tứ Cech – Terry – Lampard – Drogba, nhưng cái chất kế thừa được truyền thống khiến Barca luôn bị ám ảnh suốt hơn một thập kỷ qua thì vẫn ở lại. Đấy ta gọi là sự kế thừa của Chelsea, điều đưa Chelsea ngồi lên “mâm trên” so với Man City hay PSG.

Vậy sự kế thừa của Barca là ở đâu đây? Mà mỗi khi đụng phải Chelsea là Barca lại “cóng”. Không còn một đáp án nào khác ngoài triết lý kiểm soát bóng, kiểm soát không gian của Johan Cruyff. Có nghĩa là dù cho Frank Rijkaard cầm quân và ma thuật Ronaldinho làm chủ đạo, dù cho Pep Guardiola đưa mọi thứ lên tuyệt đỉnh qua tiqui-taca, thì hồn lõi của Barca cũng chỉ xoay quanh triết lý Cruyff.

Thế còn hồn lõi của Chelsea? Để tìm ra điểm này, phải quay lại đúng năm 2004 như đã nói ở đầu bài viết, đấy là khi The Blues bắt đầu phủ xanh thế giới, và người có công lớn nhất cho chuyện này chính là người đang bị chối bỏ: Jose Mourinho. Chiến lược gia người Bồ Đào Nha đã tạo cho Chelsea truyền thống đầu tiên, cũng là hồn lõi đầu tiên, với những triết lý đi theo hướng “phản Johan Cruyff”.

Theo Mourinho thì ai có bóng thì sẽ dễ phạm sai lầm. Do vậy, đội nào cầm bóng ít hơn thì ít khả năng phạm sai lầm hơn. Sau này, dù Mourinho đã đi, còn chủ tịch Roman Abramovic thì luôn theo đuổi “sexy football”, thì Chelsea đã thấm nhuần chúng vào trong huyết quản.

Barca luôn gặp nỗi ám ảnh Chelsea, đó là vì Barca đã gặp phải học trò xuất sắc nhất của “phản đề Johan Cruyff”. Nhưng Barca có thay đổi không? Dù chết họ vẫn đá như thế. Đấy là hồn lõi của Barca.

Nguồn bongdaplus.vn

Thể loại: Tin tức

Tags: ,,

Bình luận bị đóng